Chồng tôi không giống một ông chồng bình thường

Văn chương với chị là gì?

Là nơi tôi có thể trút vào đó mọi hỉ nộ ái ố.

Gào là một cái tên “hot” nhưng cũng có không ít “anti-fan”. Họ ảnh hưởng tới chị thế nào?

Anti-fan là một phần cuộc sống của tôi. Khi còn trẻ, tôi ghét sự công kích đó. Sau này tôi biết nhìn sự việc bằng cái nhìn hai chiều. Tôi học cách đặt mình vào địa vị người khác để tìm hiểu. Tôi tự đặt câu hỏi: Nếu sống theo cách của mình mà làm tổn thương người khác thì có phải là tốt không? Và có vẻ tôi đang dần nghiêng về phương án chọn: Không.

Ai là người luôn bên cạnh chị?

Chồng tôi, đó là người thân duy nhất đã hi sinh rất nhiều vì tôi. Tú (chồng của nhà văn Gào – PV) từng chịu áp lực rất lớn khi yêu tôi. Bố chồng từng nghĩ một phụ nữ như tôi không an toàn vì điều gì cũng có thể công khai lên mạng, ông lo lắng vì sự nổi loạn của tôi. Tú vì bảo vệ tôi mà đã phải hi sinh rất nhiều.

Gào: “Tôi và chồng, mỗi người mua một căn nhà đứng tên mình”

Anh ấy đã làm những gì?

Tú biết rằng viết mới là bản năng và niềm vui của tôi. Nhưng lấy chồng rồi sinh con và công việc kinh doanh đã lấy đi toàn bộ thời gian và sức lực, tôi không còn nhiều thời gian để viết.

Sau khi sinh em bé thứ ba, tôi phải đi gặp bác sĩ tâm lý. Tú đang học ở Singapore nhưng liên tục bay về, có những ngày anh ấy về thăm chỉ để nói với tôi rằng: “Thanh có sống vì gia đình, vì các con thì cũng phải sống vì bản thân Thanh nữa. Thanh phải làm thứ Thanh yêu mới có thể thoải mái được. Đừng lo nghĩ quá nhiều, Thanh chỉ cần thả lỏng bản thân, buông mọi thứ xuống thì luôn có Tú ở đây để giúp đỡ cho Thanh”. Thực ra tôi không thấy Tú giống một ông chồng bình thường lắm, Tú là bạn, là chồng, là bác sĩ tâm lý của tôi. Anh ấy đứng về phía tôi trong mọi tình huống, nên tôi nghĩ gọi là tri âm tri kỷ mới đúng.

Có chồng là tri kỷ, là mẹ của ba con nhưng vì sao hai người vẫn chưa làm đám cưới?

Nói không ai tin nhưng lúc đầu là do chúng tôi tiếc tiền (cười). Hai đứa không thích một đám cưới thông thường nên đã nghĩ rất nhiều thứ cho ngày hôn lễ. Để thực hiện nó, chúng tôi cần rất nhiều tiền, mà lúc đó cả hai đều chưa giàu nên chúng tôi không tổ chức gì, chỉ đăng ký kết hôn. Sau này khi có thu nhập tốt hơn, tôi lại không hứng thú nữa.

Tên những cuốn sách trước đây của chị đều như những câu ngôn tình: “Cho em gần anh thêm chút nữa”, “Yêu anh bởi tất cả những gì em có”, “Mất anh bởi tất cả những thứ em cho”… nhưng cuốn sách gần nhất lại có cái tên giản dị: “Mẹ, em bé và bố”.

Khi tôi đặt tên cuốn sách mới nhất của mình bằng những từ giản dị ấy, rất nhiều người đã cản vì cho rằng nó không dễ trở thành một cái tên ăn khách. Nhưng với tôi đó là cái tên phù hợp nhất. Cuốn sách đã ghi lại những tâm sự thật nhất từ khi tôi trở thành vợ, thành mẹ. Từ sau khi lấy chồng, sinh con, văn chương của tôi đã thay đổi rất nhiều, từ cách nghĩ đến lối viết. Sự thay đổi đó khiến tôi có thêm lượng độc giả mới đồng thời mất đi không ít bạn đọc cũ. Nhưng tôi không vì thế mà cố viết như xưa, bởi từ lúc bắt đầu, tôi đã muốn viết để giải tỏa chứ không phải để kiếm tiền. Những gì tôi đã viết, dù ngông cuồng hay bình yên, đều là sự thật từ bên trong tôi.

Dịu dàng mà sống thì cuộc đời mình sẽ yên ổn

Chị từng làm CEO từ năm 21 tuổi và giờ đây đã trở thành giám đốc của nhiều công ty. Công việc đối với chị là gì?

Tôi xác định đó là thứ giúp tôi kiếm tiền cho gia đình. Bên cạnh đó, việc tôi đi làm từ năm 17 tuổi và có thể đến được ngày hôm nay thực sự không dễ dàng gì. Một phần tính cách hơi ngang bướng của tôi có lẽ hình thành từ việc tôi gặp nhiều khó khăn khi lao ra cuộc sống nhưng không có người trợ giúp. Tôi mở nhiều công ty, có nhiều nhân viên nhưng chưa bao giờ mơ sẽ xây dựng nó thành một công ty lớn, tôi chỉ mong các nhân viên của mình có được sự dẫn dắt tốt. Tại tôi nhớ những ngày bắt đầu của mình, tôi từng mơ ước có một người chỉ dẫn mình như thế bên cạnh.

“Nhà” đối với chị là gì?

Đó là nơi có chồng và các con tôi, nó không cần phải là thứ vật chất hiện hữu.

Còn “gia đình”?

Gia đình là thứ tôi rất yêu và thấy cần phải bảo vệ. Bố mẹ hay con cái đều là những người tôi luôn bảo vệ.

Gào: “Tôi và chồng, mỗi người mua một căn nhà đứng tên mình”

Các cụm từ: “ngông cuồng”, “đanh đá”, “dịu dàng” có liên quan đến nhau thế nào, trong chị?

Nó nhắc tôi rằng, hãy dịu dàng mà sống thì cuộc đời mình sẽ yên ổn. Nếu được lựa chọn, nên chọn dịu dàng. Hãy tin vào lực hấp dẫn!

Chị tự phác thảo về mình thế nào?

Dễ bị cuốn đi. Khi làm việc, tôi thấy bị công việc cuốn đi; khi yêu, tôi thấy mình bị tình yêu cuốn đi; khi làm mẹ, tôi thấy con cái cuốn mình đi. Tôi thật buồn cười!

Áp lực là sự thúc đẩy hay nó khiến chị “bị đo ván”?

Nhà chồng tôi có điều kiện nên khi yêu anh ấy tôi bị điều tiếng yêu vì tiền. Tôi muốn làm việc để tự lập về tài chính và khẳng định tình yêu của chúng tôi không bắt nguồn từ tiền. Tôi đã làm được. Vậy áp lực là sự thúc đẩy chứ.

Căn nhà chị đang ở mua bằng tiền của ai?

Chồng tôi mua một căn bằng tiền của anh ấy, tôi mua một căn đối diện bằng tiền của mình. Và chúng tôi chọn sống ở căn tôi mua. Chồng tôi bảo khi nào vợ đuổi là phải ra khỏi nhà (cười).

Tiền với chị là gì?

Là món bảo hiểm đối với gia đình. Những chuyện còn dùng tiền giải quyết được vẫn là may mắn.

Ước mơ của chị?

Tôi muốn thực hiện được giấc mơ của cha mẹ mình: mua một mảnh đất lớn, trồng đủ loại cây trái, đưa cha mẹ đi du lịch khắp nơi.

Cảm ơn những chia sẻ của chị!

10s Q&A

Chị đặc biệt thích điều gì?

Yêu và viết.

Món đồ chị có nhiều nhất?

Son môi. Tôi có hàng ngàn thỏi, gần như không thiếu bộ sưu tập của hãng nào.

Túi xách thì sao?

Khoảng 10/30 chiếc túi xách của tôi đến từ thương hiệu Dior.

Thời trang đối với chị là…?

Là thứ đầu tiên giúp người khác định nghĩa về mình.

Còn nước hoa?

Tôi không dùng.

Chị từng là…

Một người chải chuốt, mỗi khi ra đường phải trang điểm kỹ càng, đeo kính áp tròng, ăn mặc đẹp.

Thực hiện: depweb