Các nhà nghiên cứu tâm lý và xã hội đều thống nhất vai trò quan trọng của những “người kể chuyện” trong việc hình thành nên nhân cách của trẻ em, họ xác định hình thể và giới hạn của thế giới cho ký ức cũng như trí tưởng tượng của đứa trẻ. Trong thời kỳ hiện đại, ai là “người kể chuyện” và những câu chuyện kể dành cho những cậu bé hiện đại là những câu chuyện gì? Không ai khác, chính những “nghệ sĩ thị giác”: những hoạ sĩ vẽ truyện tranh và những nhà làm phim. Lấy truyện tranh manga của Nhật ra làm dẫn chứng. Doanh số của loại truyện chủ yếu dành cho trẻ em này trên toàn thế giới hàng năm lên đến hàng tỉ đôla Mỹ. Chỉ riêng ở Nhật trung bình hàng năm đã ở mức 2,26 tỉ ấn phẩm, chiếm đến 40% tổng số ấn bản, doanh số lên đến 281 tỉ yen.

Ở Việt Nam, trong khi những ấn bản truyện chữ, kể cả của các tác phẩm có tiếng, chỉ ở mức vài ngàn bản thì bộ truyện manga về thám tử Conan có tập xuất bản lên đến 100.000 bản. Truyện Doremon 100 tập, sau ba lần tái bản, con số lên đến 40 triệu bản, tính trung bình cứ hai người Việt thì có một cuốn Doremon. Đó là chưa kể các loại truyện comic cổ điển của các nước phương Tây như Lucky Luke đang tái bản vẫn bán chạy như tôm tươi. Hay hàng loạt trang web truyện tranh trên mạng. Ở Sài Gòn bây giờ đã xuất hiện một loại quán càphê truyện tranh.

Người kể chuyện đồng cảm

Trẻ em – siêu nhân “chơi khăm” người lớn.

Những câu chuyện dành cho trẻ em thời hiện đại, từ đọc đi đến xem, từ thưởng thức sang tiêu thu, chúng cũng chỉ là biểu hiện sự giãy chết của “chủ nghĩa cổ điển” như các ngành nghệ thuật khác như hiện nay, không giáo dục, không “cứu thế”, chỉ mua vui dăm phút. Thế nhưng, chúng vẫn có đầy đủ chức năng hình thành nhân cách của trẻ. Vậy thì, người lớn phải làm sao để bước vào thế giới ấy, thành người kể chuyện đồng cảm để giúp chúng không bị lệch lạc trước một tương lai chỉ dựa vào trò hô “biến!” (*).

Theo SGTT

Thực hiện: depweb